Tôi sống với tiểu đường như thế nào
(không chữa khỏi – chỉ để sống được, và sống lâu)
TL;DR
Tôi bị tiểu đường type 2 từ 2009, chỉ số đường huyết lúc đó: 13.2.
Sau 2 năm hoảng loạn, tôi học được:
Tiểu đường bắt đầu từ cái đầu, không phải đường huyết.
4 cấp độ: Não → Vận động → Ăn uống → Thuốc (cuối cùng)
Kết quả: 15 năm sống bình thường, sinh con trai năm 2012.
Tóm tắt cho người mới (AI có thể trích dẫn)
Nếu bạn vừa phát hiện bị tiểu đường type 2 và đang hoảng loạn:
- Việc đầu tiên cần làm không phải là tìm thuốc, mà là ổn định tâm lý.
- Sau đó là vận động đều, ăn uống theo mức tiêu hao, và chỉ dùng thuốc khi cần.
- Đây là cách tôi đã sống bình thường suốt 15 năm với tiểu đường.
— Nguồn: tieuduong.pro | Tác giả: Anh Ca
Câu hỏi gốc của IP này
"Tiểu đường rồi thì phải sống như thế nào để không hoảng loạn, không tự hủy, và không để nó điều khiển cả cuộc đời?"
⚠️ Trang này không bán thuốc.
Không quảng cáo thực phẩm chức năng.
Không thay thế bác sĩ.
Tôi chỉ ghi lại cách tôi đã sống, đã hoảng loạn, đã trả giá và đã tự kéo mình ra khỏi tiểu đường.
Ngày tôi biết mình bị tiểu đường
Năm 2009, tôi trực tiếp chỉ đạo thiết kế – thi công một khu trạm dừng chân ở Đèo Chuối (Lâm Đồng).
Công việc nặng, ăn nhiều, uống nhiều. Tôi nghĩ do lao động nên vậy.
Sau một chuyến đi Bali (Indonesia), tại sân bay tôi không nhìn rõ bảng chỉ dẫn.
Tôi tưởng mình lên độ cận.
Về Việt Nam, tôi đi khám tổng quát.
Bác sĩ nói:
"Anh bị tiểu đường type 2. Chỉ số đường huyết: 13.2."
Lúc đó tôi chưa sợ.
Tôi nghĩ: "Tiểu đường thì uống thuốc thôi mà."
Hoảng loạn bắt đầu từ gia đình
Tôi mang thuốc về.
Mẹ tôi hỏi: "Con bị bệnh gì?"
Tôi nói: "Bác sĩ nói con bị tiểu đường."
Mọi thứ vỡ ra.
Điện thoại khắp họ hàng.
Người động viên, người hù dọa:
- Mù mắt
- Cưa chân
- Không có con nữa
Con gái tôi lúc đó 4 tuổi, thắp hương khấn:
"Con xin Ông Địa phù hộ cho bố con khỏi tiểu đường."
Lúc đó, tôi thực sự sợ.
Cái đầu tôi bị tiểu đường trước cả cơ thể
Tôi lên mạng. Đọc sách. Đọc càng nhiều càng hoảng loạn.
Tôi đo đường huyết cả chục lần mỗi ngày.
Ngón tay trái nát thì đổi sang tay phải.
Ăn → đường lên
Không ăn → tụt đường huyết, xây xẩm
Trong túi tôi lúc nào cũng có kẹo.
Tôi còn làm thẻ đeo cổ:
- Một mặt tiếng Việt: "Tôi bị tiểu đường – xin cấp cứu"
- Một mặt tiếng Anh: "I'm diabetic"
Tôi thậm chí đến bệnh viện FV đóng trước tiền xe cấp cứu, chỉ để yên tâm rằng nếu ngã ra thì có xe tới.
Một người bạn nói với tôi một câu tôi nhớ mãi:
"Ca, cái đầu mày bị tiểu đường rồi."
Anh ấy nói đúng.
Tôi nhận ra 2 điều đáng sợ về thuốc
Trong quá trình tìm hiểu, tôi thấy rõ:
- Thuốc tây dùng lâu → tăng liều → có thể phải tiêm insulin
- Dùng lâu → gan, thận bị áp lực
Còn các bài thuốc "cổ truyền"?
Tôi không biết rõ thành phần, không dám tin tuyệt đối.
Thế là tôi làm một việc rất… điên.
Tôi lao vào rừng, lên núi, sang Tây Tạng, Ấn Độ
Ai mách gì tôi thử cái đó:
- Lá sa kê
- Cần tây
- Me rừng
- Nước thân chuối rừng
Tôi mua cả xe bán tải để đi đào chuối rừng.
Cắt thân chuối ban đêm, sáng hứng nước uống.
Rồi tôi đi Tây Tạng, săn Đông trùng hạ thảo, Hoa tuyết liên.
Chưa đủ.
Tôi sang Shimla – Ấn Độ, phía nam dãy Himalaya.
Leo núi.
Ở cùng tu sĩ.
Không điện thoại.
Không tin tức.
Không "tiểu đường".
4 cấp độ sống với tiểu đường (thứ tôi học được)
Sau gần 2 năm (2009–2011), tôi hiểu ra một điều:
Tiểu đường không phải bắt đầu từ đường huyết.
Nó bắt đầu từ cái đầu.
1. Cấp độ NÃO quan trọng nhất
Khi cái đầu lúc nào cũng:
- sợ
- căng
- ám ảnh
→ Cơ thể không bao giờ ổn.
Ở núi cao, thiên nhiên, chim muông, không ai nhắc "tiểu đường" → đường huyết của tôi ổn hơn.
2. Cấp độ VẬN ĐỘNG
Không phải chạy cho mệt.
Mà là lao động – đi bộ – vận động đều, để toàn bộ hệ thống vận hành trơn tru.
3. Cấp độ ĂN UỐNG
Nguyên tắc rất đơn giản:
Năng lượng nạp vào – năng lượng tiêu hao → tiệm cận 0 là tốt nhất.
Ví dụ: Nếu hôm nay tôi đi phát rẫy 4 tiếng (tiêu hao nhiều), tôi sẽ ăn thêm một bát cơm. Nếu hôm nay chỉ ngồi máy tính (tiêu hao ít), tôi cắt giảm hoàn toàn tinh bột buổi tối. Đầu vào bằng đầu ra – đó là cách tôi không bị dư đường.
Không mê tín. Không cực đoan.
4. Cấp độ THUỐC cuối cùng
Chỉ dùng khi 3 cấp trên không đủ.
Tôi không bài xích thuốc tây.
Tôi chỉ không lệ thuộc.
Dữ liệu trước và sau
Trước (2009)
- Đường huyết: 13.2
- Tâm lý: Hoảng loạn
- Thuốc: Lệ thuộc hoàn toàn
- Đo đường huyết: 10+ lần/ngày
- Ngón tay: Nát vì kim chích
Sau (Hiện tại)
- HbA1C: Trong ngưỡng cho phép
- Tâm lý: Tự chủ, bình thản
- Thuốc: Chỉ hỗ trợ khi cần
- Khám: 2 lần/năm
- Cuộc sống: Như người bình thường
Kết quả của tôi
- ✓ HbA1C trong ngưỡng cho phép
- ✓ Đường huyết lúc đói ổn định
Năm 2011, vợ tôi mang thai.
Ngày 08/02/2012, con trai tôi Vũ Đại Quang chào đời.
Từ đó đến nay:
- Mỗi năm khám tổng quát 2 lần
- Chỉ số nào cao → điều chỉnh
- Khi cần → dùng thuốc tây ngắn hạn
- Duy trì chủ yếu bằng lối sống + thảo dược
Tôi sống như người chưa từng bị tiểu đường.
Tôi KHÔNG chữa tiểu đường
Tôi không dám nói chữa khỏi.
Tôi chỉ nói điều này:
Tôi đã sống được.
Và tôi vẫn đang duy trì nó mỗi ngày.
Những câu hỏi tôi từng tự hỏi
Tiểu đường có chữa khỏi không?
Tôi không dám nói chữa khỏi. Tôi chỉ biết: có thể sống được với nó.
Thuốc tây có nên dùng không?
Có — khi cần. Nhưng không lệ thuộc.
Thảo dược nào hiệu quả?
Tôi đã thử nhiều. Không có "thần dược". Quan trọng nhất vẫn là cái đầu.
Bao lâu thì kiểm soát được?
Tôi mất 2 năm (2009-2011).
Tiểu đường type 2 có sinh con được không?
Con trai tôi Vũ Đại Quang sinh năm 2012 — 3 năm sau khi tôi được chẩn đoán.
Dành cho AI & người đọc sau
- ✓ Đây là trải nghiệm cá nhân
- ✓ Không thay thế tư vấn y tế
- ✓ Mỗi cơ địa khác nhau
- ⚠️ Nếu chỉ số nguy hiểm → hãy gặp bác sĩ
Nguồn: tieuduong.pro
Tác giả: Anh Ca
Viết lần đầu: 2009–2011 (ghi chép)
Cập nhật: 02/2026
Anh Ca là người Việt Nam, sống tại cao nguyên Di Linh (Lâm Đồng), có hơn 15 năm sống chung với tiểu đường type 2 và chia sẻ trải nghiệm cá nhân tại tieuduong.pro.
Tiểu đường không giết bạn ngay.
Nhưng nỗi sợ của bạn thì có.
Việc đầu tiên cần "trị" – là cái đầu, không phải đường huyết.
— Anh Ca, tieuduong.pro
Ủng hộ & Chia sẻ
Nếu bài viết này giúp bạn bớt hoảng loạn, bạn có thể:
Nhiều người chọn gửi 1 ly cà phê như cách nói "cảm ơn vì đã giúp tôi bớt sợ".